Thời gian qua thật mau, chớp mắt một cái, bình minh, lại chớp mắt, trời đã tối.
Loáng một cái năm năm cứ như vậy liền trôi qua.
Chuyện trong lòng ta có người, không biết khi nào thì hầu như xung quanh đều biết. Tam Thất khuyên ta: “Tình yêu tất nhiên là thú vị, thế nhưng đối phương là phàm nhân, vui đùa một chút rồi quên cũng đừng nghiêm túc.”
Tam Lục nói: “Đừng để ý tới nàng, nàng khi nào từng thông minh?”
Ta biết bọn họ cũng đều là tốt cho ta.
Bất quá bọn họ thật sự hiểu lầm.
Ta đối với tiểu đạo sĩ, tiểu đạo sĩ đối với ta…
Không phải là chuyện như vậy.
Lời đồn này truyền ra, tám phần thoát không được quan hệ với Hôi Đại Mao!
Lúc ta chất vấn hắn, Hôi Đại Mao nói năng hùng hồn: “Ngươi có phải để hắn trong lòng luôn nghĩ luôn nghĩ nghĩ không ngừng hay không?”
“Ta không phủ nhận…”
“Thì chính là vậy, để ở trong lòng còn không phải là người trong lòng? Ta chưa nói sai nha!”
Ta há hốc miêng, á khẩu không trả lời được.
“Cho nên nói, sư phó người là có người trong lòng à, mọi người đều không nói sai mà.”
Ta cốc một cái lên đầu hắn: “Luyện công của ngươi đi!”
Hôi Đại Mao thiên tư cũng kém, trong toàn bộ pháp thuật bây giờ duy nhất học thành chính là độn thuật (1). Trong Lộc đỉnh ký Cửu Nan thần ni nói Vi Tiểu Bảo trời sinh là một bại hoại trốn chạy, ta xem người hầu kiêm đồ đệ của ta đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ti-dong-38-hao/2199688/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.