Mấy ngày hôm sau, Uyển Hân lên Hà Nội, vừa bước chân vào tới phòng chưa được tận hưởng cảm giác đặt lưng xuống giường trong căn phòng vừa mới được sửa xong thì Khánh Uyên gọi điện cho cô:
"Anh, qua chỗ thằng Lam Phong đi."
Uyển Hân rất ngạc nhiên tự nhiên qua chỗ Lam Phong làm chi, cô còn chưa kịp cởi đồ luôn.
"Ơi sao vậy?"
"Nó bị ốm rồi, anh qua thăm nó đi."
Không hiểu sao khi nghe tin Lam Phong bị ốm, Uyển Hân vẻ mặt rất lo lắng, cô còn không nghe cậu nói gì với mình mà hai người kia lại biết.
"Sao em biết?"
"Nãy em rủ nó đi chơi thì nó kêu ốm đang nằm ở nhà không đi đâu nên em gọi cho anh."
"Anh liên quan gì trời."
"Chị yêu của nó." Hai người nói xong cười như điên còn Uyển Hân thì ngượng không chịu được.
"Thôi anh không qua đâu, để cho nó nghỉ ngơi."
"Anh qua chăm sóc nó đi." Giống như cả thế giới đẩy thuyền bạn nhưng bạn không chịu lên thuyền vậy.
"Bọn em qua đi."
"Bây giờ bọn em đang qua nè."
"Được rồi, gửi địa chỉ của nó qua cho anh."
Khánh Uyên nhanh chóng hỏi Lam Phong địa chỉ rồi gửi cho Uyển Hân. Từ chỗ cô qua đó không có xa nên cô đặt xe có xíu là tới. Uyển Hân đi qua chợ gần đó nên dừng lại mua đồ, lúc đó buổi trưa rồi, cô nghĩ cậu ốm không ra ngoài được, hai người kia cũng qua nên cô đã mau đồ ăn để vào nhà cậu làm nhưng cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-thinh/3379628/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.