Lam Phong không uống nữa, cậu đứng lên mở nhạc toàn những bài gì đâu không á. Khoảng ba giờ thì cậu kêu đi về nhà có chút việc có gì tối qua Royal City gặp mọi người sau. Mấy người vẫn ngồi ăn uống, nói chuyện, còn Uyển Hân thì nghịch điện thoại, cô ăn không nổi nữa rồi. Đang lướt thì thấy tin nhắn của cậu gọi cô rất thân mật:
"Chị yêu ơi."
"Nói luôn đi đừng có gọi như vậy."
"Chị cầm sạc về giúp em nhé, em để quên."
"Ừ."
"Hehe." Trời ơi cái điệu cười vô tri của Lam Phong không thể chấp nhận được.
"Mày say rồi à?"
"Thấy chị quan tâm em quá, không nỡ vô tâm."
"Mày lại ảo rồi đây, ai tao cũng vậy."
"Nhớ cầm giúp em nhé."
"Về nhà nấu nước gừng uống đi."
"Em có say đâu, không bằng mấy lần trước em uống rượu được, em còn tỉnh lắm, chưa muốn hát là chưa say."
"Mày chưa cảm ơn và xin lỗi tao."
"Tha thu cho em đi mà."
"Viết đúng, viết từng câu một."
"EM xin Chị
cái LỖI."
Một câu xin lỗi tử tế cũng không có, Uyển Hân tức giận:
"Vậy tối tao không đi nữa."
"Thôi mà chị yêu."
"Không nói được thì thôi, mày đi đi tao ở nhà."
"Tối em nói."
"Nhớ đấy, mày mà lừa tao đừng trách."
"Dạ nhớ."
Uyển Hân đang ngồi lướt điện thoại thấy Trường Khánh hoạt động, lâu rồi cô cũng không nói chuyện với cậu ấy, có lẽ từ lúc cậu ấy ra khỏi nhóm nhưng lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-thinh/3363531/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.