"Do mày toàn làm tao bực ấy." Mỗi lần Lam Phong với Uyển Hân nói chuyện, hai người không cãi nhau thì hôm đó có vấn đề, cậu hay chọc để cô chửi, cô chửi xong thấy bực trong người lại tiện tay block, sau vài lần bị block thì Lam Phong cũng rén hơn.
"Vậy từ nay chúng ta đừng cãi nhau nữa được không? Em hứa không làm chị bực."
"Thôi tao xin, chắc được mấy hôm. Mày chỉ cần phát ngôn thôi là tao đã bực rồi."
"Lười nói với chị, em học bài tiếp đây không lại trượt môn."
Trưa ngày hôm sau Uyển Hân đang ngồi nghe nhạc và viết cuốn tiểu thuyết về chuyện tình đơn phương rất hăng say thì Hà Thư mở cửa đi vào, mang cho Uyển Hân một túi đồ ăn.
"Nè ăn đi."
"Kinh nay có lòng tốt vậy?" Uyển Hân tưởng Hà Thư mua cho cô ai ngờ cô ấy lại nói:
"Có thằng đưa cho mày đấy."
Nghe xong Uyển Hân kêu Hà Thư đi trả lại nhưng cô ấy không biết phải trả kiểu gì, cô ấy chót nhận lời giúp đỡ người ta rồi.
"Mang ra kia ăn."
Uyển Hân không ăn, cô đưa cho mọi người trong phòng ăn, lúc mở ra còn có một lá thư. Mọi người đọc mà cô chạy lại xe vứt sọt rác, cô không thích mấy kiểu tán tỉnh như này. Không biết dạo này cô hay bị gán ghép với những người không quen, cô đã nói với mọi người có người yêu rồi để không bị tán tỉnh vậy mà vẫn bị. Thậm chí có lần cô còn được ghép với anh bạn cùng phòng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-thinh/3360496/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.