Khoảng một giờ đêm, lúc đó cả phòng Uyển Hân đang ngồi học bài, sắp thi rồi nên ai cũng cố gắng hết sức, cô cũng tập trung cao độ để thi không bị trượt. Tới hai giờ mọi người bắt đầu buồn ngủ, cô cũng cất sách đi để chuẩn bị đi ngủ, với chiếc điện thoại đặt báo thức ai ngờ thấy tin nhắn của Lam Phong:
"Tự dưng em thấy buồn buồn."
Tin nhắn được gửi cách đó 1 tiếng trước, lúc Uyển Hân đang học bài, cô nghĩ Lam Phong ngủ rồi nhưng vẫn trả lời lại tin nhắn:
"Sao thế?"
Thật không ngờ Lam Phong trả lời tin nhắn của Uyển Hân ngay lập tức, giống như đang đợi tin nhắn của cô vậy:
"Tự nhiên anh Trường Khánh ra khỏi nhóm, chiều em gặp anh ấy kiêu, cảm thấy mất anh trai."
Uyển Hân vội vàng vào nhóm thấy Trần Công Trường Khánh đã rời khỏi cuộc trò chuyện, cô nhắn tin cho cậu ấy hỏi lý do thì cậu ấy kêu bận không vào nhóm được nên rời khỏi. Cô không nói thêm gì nữa.
"Bình thường em gặp anh ấy toàn cười với em, giờ gặp anh ấy toàn nhìn, em không biết do áp lực thi cử hay lý do gì khác thấy buồn, hơn nữa chị cũng sắp đi rồi."
Nhắn đến đây Lam Phong để lại dấu "..." giống như còn rất nhiều điều muốn nói nhưng cổ họng đã bị nghẹn lại, cậu đang lo sợ một điều gì đó.
"Mày nói tao cũng thấy buồn, tao muốn về tuần sau nhưng lại nghĩ không được đi chơi với bọn mày buồn, tao đang suy nghĩ xem tháng 2
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-thinh/3359174/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.