Bụng của Uyển Hân đỡ đau hơn nên sáng hôm sau cô lên lớp, thầy giáo lại "bắt nạt" cô, ngày trước đi học mỗi lần giáo viên kêu cô đọc bài, cô đọc rất chậm, đọc như đánh vần luôn, dù cô đã cố gắng đọc nhanh thậm chí còn học thuộc để đọc cho nhanh nữa nhưng không được, vẫn chậm hơn mọi người. Cô đã nói với thầy giáo nhưng thầy không chấp nhận vẫn bắt cô đọc nhanh nếu không đọc được bài đó trong khoảng thời gian quy định thì không được về. Cô đã cố hết sức nhưng không được cuối cùng cô vẫn phải ở lại thêm 2 tiếng nữa mới có thể hoàn thành. Về đến phòng, cô mệt mỏi và buồn ngủ nên đã lên giường đi ngủ, mọi người mua cơm về ăn nhưng cô không ăn. Cô đang bực đột nhiên có tin nhắn gửi đến:
"Anh đang buồn, chán lắm."
"Ủa liên quan?"
"Em không hỏi thăm anh à?"
"Sao phải hỏi thăm?"
"Buồn em quá, anh buồn. Em không còn quan tâm anh nữa."
"Biến đi, đừng làm phiền đến em. Em đã hết thích anh rồi."
"Nhưng anh bắt đầu thích em rồi."
"Cút."
Uyển Hân không trả lời tin nhắn của người con trai ấy, vừa đúng lúc Phan Nhung nhắn tin cho cô:
"Mày có đó không?"
"Tao mệt quá mày ạ, sao ai cũng có chuyện buồn thì tìm đến tao, chuyện vui thì không thấy nói."
"Sao vậy?"
"Không sao, tao đi tìm người chuốc giận đây." Uyển Hân cũng chỉ mới chơi thân với Phan Nhung nên cô không muốn kể chuyện mình đang gặp phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-thinh/3327316/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.