Ngày hôm sau, Uyển Hân bước xuống giường, chuẩn bị quần áo lên chỗ học, cô đang ký lịch học gần như kín, cô phải ôn thi chứ sắp thi rồi, không qua môn là xong đời cô luôn. Gần đây Lam Phong muốn gặp cô, muốn hẹn cô đi ăn, đi chơi nhưng lần nào cô cũng từ chối vì bận học, cậu muốn nói chuyện với cô nên vừa gặp Trường Khánh và Phan Nhung, cậu đã gửi tin nhắn chọc tức cô:
"Hôm nay bọn em đi ăn nha, ngon cực, chị không đi hơi phí."
"Trường Khánh đi không?"
Uyển Hân lúc nào cũng vậy câu đầu tiên mỗi lần đi chơi luôn hỏi về Trường Khánh.
"Có đi chứ. Em học xong tình cờ gặp anh ấy nên em kéo anh ấy đi luôn. Sao chị không đi tiếc thật đấy. Chị không đi em với anh Trường Khánh qua Trường Đại học Kinh Tế Quốc Dân bán thính."
Bách Khoa cách Kinh tế quốc dân khá gần và ở bên đó rất nhiều gái, người ta hay nói trai Bách Khoa gái Kinh Tế mà yêu nhau thì cực kỳ đẹp đôi nhưng hôm qua Lam Phong vừa nói với cô cậu ấy "cong" mà không lẽ:
"Mày qua đấy bán thính cho trai à?"
"Gái chứ sao lại trai?"
"Hôm qua mày mới kêu mày bị "cong" xong."
"Em "cong" với mỗi mình anh Trường Khánh thôi còn những người khác thì chưa chắc."
Lam Phong rất thích trêu chọc Uyển Hân, gần đây cậu hay kiếm chuyện để được nghe cô chửi, cô chửi nghe cuốn dã man, lúc trước thấy cô chửi người cậu nghe thấy sợ nhưng sau khi nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-thinh/3327310/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.