Tôi run rẩy nhìn hắn, bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh, đây không phải trong phim, tình huống cẩu huyết bị bóng đập và đầu rồi mất trí nhớ nhất định không thể xảy ra, không thể xảy ra. Có khi nào tôi đang mơ không? Có khi nào tôi vẫn chưa tỉnh dậy mà còn đang ngủ trên giường không? Phải kiểm tra lại mới được. Hít một hơi thật sâu, tôi giơ tay lấy can đảm, nếu đau thì là thật không đau nhất định là mơ thử xem sao
Bốp
- Đau, cậu điên hả, sao đánh người dã man thế?
- Đau thật à, vậy không phải mơ rồi.
Thiên Huy cau mày ôm một bên má vừa bị tôi đánh cho sưng vù, đùa chứ tôi đâu ngu mà làm đau mình, lấy cậu ta ra làm thí nghiệm vẫn hơn. Tôi đứng dậy, phủi phủi bụi dính trên người, nhìn đồng hồ rồi mới quay lại kéo hắn lên.
- Mau về thôi, còn ngồi đấy ăn vạ à, có đánh chết tớ cũng không tin cậu mất trí nhớ nhé!
- Quá đáng người ta mất trí nhớ thật mà.
- Xê ra, đừng có dựa dẫm, còn không nhanh lên muộn học thì đừng trách tớ
Tôi đẩy cái xác đang ẻo lả đổ vào người mình, mới sáng ra mà đã phá banh trời rồi, còn muốn trêu tôi, không có cửa đâu cưng.
Thiên Huy vẫn mặt dày bám lấy nũng nịu như trẻ con đòi kẹo.
- Bạn Vy à, tớ mất trí nhớ thật mà, tớ không nhớ mình là ai, tớ chỉ nhớ mỗi bạn thôi
- Khiếp quá, về nói với đám fan nữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-than-thi-sao-van-cu-yeu/2720636/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.