Sau cái lần đầu tiên vào khu rừng phía tây ấy, những lần khác, Hiểu My hết đến lại đi. Tuy rất muốn thử mạo hiểm xâm nhập sâu hơn nhưng đều thất bại. Cô chưa bao giờ đến được dải đất trung tâm của khu rừng. So ra, sự tò mò của cô không chiến thắng được sự cố chấp của tiểu mao cầu.
Thấm thoát, cô đã sống tại sơn cốc này cũng được mấy năm. Cô chẳng nhớ mình đếm được bao nhiêu lần mặt trời mọc rồi lặn, trăng khuyết lại tròn.
Lá rụng bao mùa
Một cánh diệc bay về phương bắc
Vẽ hoàng hôn nhuộm đỏ chân trời.
Mỗi một lần nhặt cánh hoa rơi
Ta đều ước thời gian quay trở lại
Để rừng còn xanh mãi
Nước biếc chảy xuôi
Người lưu giữ nụ cười
Bàn tay thôi vắng lặng.
Ta vẫn sợ thời gian trôi chẳng đợi
Nhưng lại ngại người chóng vánh lãng quên.
Bao mùa trăng chẳng thể gọi tên
Bao mùa lá rơi chẳng khơi lòng nhung nhớ
Chỉ mình ta cô đơn chờ đợi
Trên sông, sương khói lượn lờ…
……………………………………..
Thời gian trôi qua, Hiểu My có một sự lột xác rất lớn. Hình tượng người phụ nữ khiêm tốn lúc đầu được thay thế bằng một vóc người nóng bỏng, chân thẳng tắp miên man. Nhiều khi soi bóng mình dưới mặt nước trong xanh, cô phải kiềm chế để không xịt máu mũi. (Tự kỉ nặng). Vòng 1 ngày xưa ví như 2 quả đào nhỏ, giờ bon chen muốn vượt cúp C. Nhìn đi, eo thắt đáy lưng ong, mông vểnh cao khêu gợi. Khuyết điểm trên gương mặt thuở thiếu thời được tô đầy bởi ngũ quan tinh tế, sóng mũi cao,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-tay-vang-cua-nu-nhan-khiem-ton/126873/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.