Cố Tước đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ của Tô Vãn, khuôn mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lại vô cùng dịu dàng.
"Vãn Vãn, chúng ta đi thôi."
"Ừm."
Ngay sau đó, Cố Tước bế ngang Tô Vãn lên, Bạch Hổ nhanh chóng bay lượn trên không trung rải hoa. Những người khác đông đúc đi theo sau, rồi lên các phi thuyền khác.
Dù Cố Tước đi rất vững, nhưng Tô Vãn vẫn đưa tay ôm cổ anh và lén nhìn trộm. Vị đại chỉ huy vẫn giữ vẻ ngoài lạnh lùng.
Thật kỳ lạ, khi anh ở trong giai đoạn tâm trạng bất ổn, trông lại rất dễ gần. Bình thường thì anh vô cùng cấm dục và lạnh lùng.
Rõ ràng là cùng một gương mặt mà...
"Nhìn gì thế?"
Tô Vãn bị bắt quả tang nhưng không ngại ngùng, cô thản nhiên trêu: "Nhìn chồng em đấy."
Chỉ huy Cố nghiến chặt quai hàm, yết hầu hơi chuyển động, "Ban ngày nhịn một chút, buổi tối có thể nhìn thoải mái."
Tô Vãn: "..."
Cô có phải vừa bị vị chỉ huy lạnh lùng này trêu ngược lại không?
Khi phi thuyền đến hoàng cung, các nghi thức phức tạp bắt đầu. Đây đã là phiên bản rút gọn rồi.
Tô Vãn đột nhiên cảm thấy thật thương cho hoàng hậu Romanya. Nghe nói lúc Cố Tử Lan và Romanya kết hôn, nghi thức còn phức tạp gấp mấy lần!
Dù lễ nghi có phức tạp, nhưng phần lớn thời gian Tô Vãn chỉ cần đứng bên cạnh Cố Tước, thỉnh thoảng liếc nhìn anh đầy tình cảm là đủ. Còn khi nào cần hành lễ hay làm gì, luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ngay-bi-huy-hon-buoi-toi-bi-chi-huy-vua-dang-yeu-vua-hung-du-doi-om/3704638/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.