"Rất nguy hiểm?" Lâm Lôi bật cười, "Nguy hiểm cỡ nào?"
Chiêm Ni trông thấy bộ dạng Lâm Lôi như vậy, không khỏi có chút lo lắng liền gật đầu rồi đáp: "Nguy hiểm phi thường, đại nương người bây giờ quản lý Xích Nhĩ quận thành, như vậy là tương đương với quyền lực của thành chủ quận thành đó."
Nàng có phần xấu hổ: "Lôi đại ca, thực sự rất xin lỗi, ta trước không có nói với huynh một chút gì. Huynh không cần phải mạo hiểm vì chúng ta. Không đáng đâu."
"Ha ha ..."
Lâm Lôi cười đáp: "Không đáng? Kỳ thực ta cũng không có việc gì làm, có thể thuận tiện bảo vệ cho các người một đoạn đương nhiên là có thể làm được. Cho nên nguy hiểm ư? Có nguy hiểm hay không thì ta nếu so với nàng thì còn hiểu rõ hơn nhiều. Được rồi, Chiêm Ni, sớm sớm trở về đi ngủ đi."
"Lôi đại ca." Chiêm Ni có chút sững sờ nhìn Lâm Lôi.
"Về đi nào." Lâm Lôi cười giục.
Chiêm Ni cảm kích liếc mắt nhìn hắn: "Đa tạ huynh, Lôi đại ca." Có điều Chiêm Ni lại trịnh trọng nhìn Lâm Lôi, "Nhưng Lôi đại ca, ta thực sự không muốn huynh vì chúng ta mà mạo hiểm."
"Quay trở về, ngủ đi." Lâm Lôi nét mặt trở nên nghiêm túc, cố ý quát.
Lâm Lôi lâu nay đối đãi với Chiêm Ni rất thân thiện, hiện tại nét mặt lại nghiêm túc như vậy thực sự khiến cho Chiêm Ni hoảng sợ.
"Vâng." Chiêm Ni cứ như là một đứa trẻ, nhu thuận rồi gật gật đầu, sau đó quay đầu đi ra phía cửa. Kỳ thực giờ phút này từ đáy lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-long/1428273/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.