“Cậu càng vui vẻ bình an hơn tớ, tớ sẽ càng vui hơn.”
Đọc dòng chữ này, Thời Khâm Miên bất giác sững lại.
Cô còn nhớ, đó là kỳ nghỉ hè kết thúc năm lớp 11, cô xem ngày tốt, chọn một hôm nắng vàng, đến chùa cầu phúc xin bùa với anh.
Hương khói lượn lờ trước đại điện, người qua kẻ lại tấp nập đông đúc.
Bồ Tát cúi mắt, từ bi độ chúng sinh, cũng tự độ chính mình.
Cô cung kính quỳ lạy, khấn nguyện điều ước.
Xong việc, cô quay lại, thấy anh vẫn chắp tay, nhắm mắt, lặng lẽ niệm. ô xin cho anh một chuỗi tràng chu sa và một lá bùa bình an, dặn anh phải luôn mang theo bên mình.
“Tớ xin bình an cho cậu hai lần đấy.” Thời Khâm Miên nói: “Lúc nãy trong đại điện, tớ cũng xin bình an cho cậu.”
“Còn cậu thì sao? Vừa rồi cậu khấn gì vậy?” Cô tò mò hỏi.
Anh mỉm cười, nhìn cô: “Tớ cũng cầu, cho hai chúng ta luôn bình an.”
Nhưng cậu phải vui vẻ, và bình an hơn tớ.
Rốt cuộc, đến bây giờ Thời Khâm Miên đã hiểu, hóa ra khi đó anh vẫn không thốt ra nửa câu còn lại. Mà chiếc vòng chuỗi kia bỗng đứt lìa trong một nhiệm vụ quan trọng sáu năm trước.
Hôm đó, anh kể chuyện này cho cô nghe, còn an ủi nói chiếc vòng chuỗi đã hoàn thành sứ mệnh, chắn một tai ương giúp anh, bảo cô đừng sợ, anh vẫn còn giữ bùa bình an mà.
Bùa bình an, để bảo đảm bình an.
Nhưng anh lại mong cô được bình an hơn mình…
…
Lại thêm vài cơn mưa tầm tã.
Giữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-hoc-tieu-mien-than-men/5221273/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.