Lúc đó đã là gần 10 giờ đêm, các học sinh bắt đầu lục tục về nhà.
Hai người đứng đối diện, một trước một sau.
Trong phút chốc, Thời Khâm Miên không biết nên trả lời ra sao, chỉ đành lẳng lặng nhìn anh, yên tĩnh khác hẳn với một Thời Khâm Miên thường ngày.
Tầm mắt cô dừng ở ngọn hải đăng, ánh sáng vàng ấm áp xuyên qua đêm tối, hòa lẫn với sắc xanh dần nhạt của biển khơi. Quầng sáng nhấp nháy hắt lên gương mặt cô, tuy mờ nhưng lại rất sống động.
Sau một lúc lâu, thấy Thời Khâm Miên vẫn im lặng, anh chỉ đành vươn tay búng nhẹ vào trán cô.
Anh rụt tay lại, túm lấy balo của cô một cách dễ dàng: “Đi nào, có vẻ tớ không chờ được câu trả lời của cậu rồi.”
Thời Khâm Miên lúng túng xoa chỗ vừa bị búng, né tránh ánh mắt anh, hạ giọng “ừm” một tiếng.
“Ừm.” Anh bắt chước giọng cô: “Cậu đi trước, tớ đi sau.”
“…”
Cô chầm chậm cất bước, mái đầu tròn dần cúi xuống.
Anh cũng rất kiên nhẫn, từ từ bước theo sau cô.
Nếu nhìn từ xa, người ta có thể hai người gần như bước đi đồng bộ, chậm rì như có một sợi dây buộc lại.
Anh cúi đầu nhìn kiểu tóc búi – sau khi cô gỡ tóc đuôi ngựa ra rồi vội buộc lại, vài sợi tóc con tinh nghịch không chịu nằm yên, cứ lòa xòa hai bên.
Anh giơ tay định vén gọn vào dây buộc tóc giúp cô.
“À này…”
Thời Khâm Miên bỗng dừng lại, xoay người ngập ngừng mấp máy môi. Nào ngờ người đi sau lưng đang thả hồn trên mây,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-hoc-tieu-mien-than-men/5221271/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.