“Trời nắng, ngày 12 tháng 4 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Cậu nói cậu muốn đãi tớ một chầu để chúc mừng tớ đạt giải quán quân, nên nhân lúc cuối tuần, khi tiệm thịt nướng gần trường ít người, cậu kéo tớ đến đây.
Đúng là cậu bao tớ ăn, nhưng người thanh toán hóa đơn lại là tớ.
Cứ coi như là bữa cơm bù cho chấn thương lao động của cậu đi nhé.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 14 tháng 4 năm 2015
Bạn học tiểu Miên thân mến:
Chiều nay tiến hành dạy thử tiết hóa công khai, cậu dựa vào vai tớ ngủ rồi, ngủ rất say.
Hiệu trưởng và khối ngồi hai hàng ghế sau chúng ta, nhưng tớ không nỡ đánh thức cậu.
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 15 tháng 4 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Lúc tớ đi nộp bài tập, đã bị cô chủ nhiệm giữ lại, không ngoài dự đoán, thầy hỏi tớ về chuyện của cậu trong tiết hoá chiều hôm qua.
Tớ nói, hôm qua tớ giảng bài toán cho cậu đến khuya, nên hôm sau cậu mới buồn ngủ. Thấy vẻ mặt của cô bỗng thay đổi, tớ đoán được cô đang nghĩ gì.
Tớ nói, chúng ta cũng có thể coi như thanh mai trúc mã, nhà đối diện nhau.
Phải không bạn Tiểu Miên?
___Khương Vũ.”
Phải phải phải, tất nhiên là phải rồi.
Thời Khâm Miên cầm bức thư gật gù.
Cô không nhớ khi đó mình đã ngủ trong tiết hóa công khai, nhưng cô mãi nhớ đến ngày hôm sau ấy, cô chủ nhiệm đi đến trước chỗ anh và cô ngồi, liếc mắt quan sát bọn họ suốt ba phút.
Lúc đó, cô nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-hoc-tieu-mien-than-men/5221269/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.