“Trời nhiều mây, ngày 27 tháng 10 năm 2024
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Cứ lấp lánh, lấp lánh, đầy trời đều là ánh sao, lơ lửng trên vòm cao, tỏa ánh sáng ngời như những đôi mắt.
Cứ lấp lánh lấp lánh, đầy trời đều là ánh sao.
Chúc ngủ ngon nhé.
___JY.”
…
“Tớ nghĩ nếu có cậu đi cùng, chắc là tớ sẽ thích.”
Tuy vẻ mặt anh vẫn còn giữ bình tĩnh như vành tai đỏ ửng kia đã vạch trần sự hồi hộp trong lòng khi anh thốt ra câu nói ấy.
“Được, cứ quyết định như vậy nhé.” Thời Khâm Miên ngoéo tay với anh qua màn hình: “Vào ngày tớ về, dù có mưa hay không, cậu cũng phải ra đón tớ đấy, nhưng không được hằm hằm khó ưa như lần đầu tiên chúng ta gặp nhau đâu nhé.”
Dường như anh đang nhớ lại lần đầu bọn họ gặp nhau, cũng như vẻ mặt “khó ưa” kia, hoặc cũng có thể anh đang mơ màng không vì điều gì, cây bút gel anh đang xoay trong tay bỗng nhiên văng ra ngoài.
Thời Khâm Miên chứng kiến tất cả nhưng không nói gì, vì chỉ cần cô nói, anh sẽ tìm cớ chống chế rồi tắt màn hình, vậy nên cô im lặng, cô còn muốn nhìn anh thêm một lúc, cho đến khi hết pin điện thoại.
Mười ngày sau, vào hôm cô về nhà, trời đổ mưa tầm tã như muốn thử thách tình bạn giữa hai người. Nhưng đề thi không tăng độ khó lên đột ngột, mà bắt đầu từ một cơn mưa phùn cơ bản nhất.
Khi chiếc xe vừa chạy qua ngã rẽ, Thời Khâm Miên đã thấy được bóng người quen thuộc đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-hoc-tieu-mien-than-men/5221267/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.