“Nắng, ngày 28 tháng 9 năm 2024
Bạn học Tiểu Miên thân mến,
Xin lỗi cậu, tớ nói dối.
Tớ sợ rồi.
___JY”
…
Hôm sau, Thời Khâm Miên ngủ đến trưa mới dậy.
Vai gáy đau nhức, cô mất một lúc mới xoa cổ ngồi dậy. Một tờ giấy nằm lại bên gối, là do Giang Dư để lại.
Chắc là vì anh định gọi cô dậy nhưng thấy cô ngủ say quá, không gọi được nên đành đi làm trước. Suy cho cùng thì hôm qua cô cũng quá mệt, ngủ rất ngon, không khác gì sắp ngất đi cả.
Thời Khâm Miên cầm tờ giấy lên, ra sức nhắm tịt đôi mắt mơ màng rồi lại mở ra, đảo mắt một lượt.
Sau khi kết thúc màn khởi động cưỡng chế, cô đọc nội dung trong giấy – đồ ăn sáng đã được nấu chín trong nồi, em dậy rồi chỉ cần cho vào lò viba quay là được, nhớ là đừng bật bếp, chờ trưa anh về.
Anh như người cha hiền sợ con mình chơi với lửa, hết lo cô bật bếp gas, lại sợ cô cầm bật lửa. Thậm chí anh còn trông coi, bắt cô trước khi ngủ phải để điện thoại tận bàn học sát tường, không được vừa sạc vừa chơi…
Đã sắp 25 tuổi rồi mà, Thời Khâm Miên lẩm bẩm, xốc chăn bước xuống giường.
Nắng trưa sáng ngời, chỉ cần kéo màn ra, ánh sáng dịu nhẹ màu vàng nhạt đã tràn khắp cả căn phòng ngủ. Cô vươn tay, thoải mái vươn vai, giẫm chân vài bước rồi cầm điện thoại lên.
Cũng có vài tin nhắn chưa đọc, không nhiều lắm. Cô mở khóa điện thoại, ấn vào ứng dụng, lướt đến khung chat cố định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-hoc-tieu-mien-than-men/5221261/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.