Đúng giờ cơm, đường đến căng tin đông người qua lại, vì Trần Tây Phồn, Tất Hạ cũng nhận được không ít ánh nhìn.
Tất Hạ không ngạc nhiên, hồi cấp ba cũng vậy, Trần Tây Phồn đi đến đâu, mọi người sẽ nhìn về đó. Khác biệt là, trước đây cô chỉ có thể nhìn anh từ xa, còn bây giờ, cô đi bên cạnh anh.
Đây là điều trước đây Tất Hạ không dám nghĩ tới.
Con đường này đông người, hai người thong thả bước đi.
Trần Tây Phồn quay đầu nhìn cô, "Sao cậu quen người khoa Máy tính?"
"Thịnh Gia Trạch à?" Tất Hạ nói, "Hè năm nay gặp nhau, chúng mình cùng làm thêm ở một tiệm Bánh ngọt."
Không khí yên tĩnh một lúc, Trần Tây Phồn biểu cảm bình thản, không đoán được tâm trạng, anh một tay cho vào túi quần, không biết đang nghĩ gì.
Tất Hạ không phải người hướng ngoại, nhất thời cũng không biết nói gì, may mắn là họ đã đến căng tin.
Căng tin số 3 môi trường yên tinh, người ít hơn, giá cả cũng cao hơn.
Đến khu gọi món, Trần Tây Phồn hỏi cô: "Muốn ăn gì?"
Tất Hạ nói: "Cậu gọi đi, ăn gì cũng được, đừng khách khí với tôi."
"Được, vậy tôi gọi."
Trần Tây Phồn vẫn đang xem thực đơn, Tất Hạ báo với anh một tiếng, đi đến quầy nước mua hai ly nước mơ. Khi cô quay lại, Trần Tây Phồn đã gọi xong.
Tất Hạ định lấy thẻ sinh viên ra trả tiền, Trần Tây Phồn ngăn cô, "Tôi trả rồi."
"Hả?" Tất Hạ rất ngại, "Không phải nói tôi mời sao?"
Trần Tây Phồn mỉm cười nhạt, "Cậu không phải mời tôi uống nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-hoc-so-7-nam-tri-bac/5291645/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.