Gần tiểu khu không có nhiều hoạt động thương mại, không có đèn neon, cũng không có dòng xe cộ tấp nập, đêm yên tĩnh, thỉnh thoảng có vài người đi ngang qua, xung quanh cực kỳ yên tĩnh.
Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, nụ cười của Trần Tây Phồn sáng rỡ đến mức Tất Hạ cảm thấy choáng váng.
Trong lòng rộn ràng những tiếng trống dồn dập, cô mím môi, khẽ nói: "Cậu đừng đùa nữa."
"Hửm?" Trần Tây Phồn nổi đùa: "Nhận tiền mà không làm?"
"Tôi... tôi có nhận đâu."
"Nhưng tôi đã đưa rồi. Phóng viên Tất, không sợ tôi khiếu nại em sao?"
Tất Hạ sững sờ: "Cậu muốn khiếu nại tôi cái gi?"
Trần Tây Phồn không có lý lẽ nhưng vẫn ngang ngược: "Khiếu nại em lừa gạt tấm lòng của người tiêu dùng."
Mặt nóng bừng, cả người như sắp bốc cháy, Tất Hạ vừa quẫn vừa tức giận, không nghĩ nhiều, đưa tay đánh nhẹ vào cánh tay anh.
"Cậu thật phiền phức, tôi nói không lại cậu."
Trần Tây Phồn bất ngờ ngẩng đầu cười lớn, tiếng cười vang vọng, có thể thấy tâm trạng anh thật sự rất tốt. Trần Tây Phồn cảm thấy chính mình không cứu được nữa, chỉ cảm
thấy Tất Hạ khi tức giận vô cùng đáng yêu.
Trước đây sao không phát hiện ra, cô gái này rất thú vị, chỉ cần trêu chọc một chút là nổi giận.
Tất Hạ nhăn mũi: "Cậu còn cười."
Đùa giỡn một lúc, Trần Tây Phồn nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc cô: "Được rồi, không trêu em nữa, đừng giận."
Tất Hạ lúc này mới quay lại chủ đề chính: "Tôi không giận."
Cô chỉ là ngại ngùng, cảm giác bất an không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-hoc-so-7-nam-tri-bac/5291613/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.