Từ gác xếp đi ra, ánh đèn trên đầu từ tối chuyển sang sáng, Trần Tây Phồn từng bước từng bước, men theo cầu thang gỗ chậm rãi đi xuống.
Lúc nãy anh vào nhà trông quá khác thường, giống như bị phù thủy câu hồn.
Bà nội Trần lo lắng, đêm khuya không về phòng, cứ đứng ở đầu cầu thang tầng hai.
Thấy anh xuống, bà nội Trần đẩy xe lăn đến gần, khẽ nói: "Muộn rồi, đêm nay ngủ ở đây đi, bà bảo dì Vương dọn phòng cho cháu rổi."
Trần Tây Phồn mặt không chút cảm xúc, toàn thân như bị mất hết sức lực, sau cơn chấn động tâm lý lớn, tiếp theo là sự mơ hồ mờ mịt. Anh có chút mê man, nói: "Không cần đâu bà, cháu còn phải đi một chỗ."
"Đây..." Bà nội Trần há hốc miệng, "Gần mười một giờ rồi, ngoài trời lại đang mưa, cháu còn định đi đâu?"
"Đi gặp một người."
Bà nội Trần cố gắng khuyên nhủ: "Ngày mai đi không được sao?"
Trần Tây Phồn giọng điệu kiên quyết: "Không được!"
Đêm nay, anh nhất định phải gặp cô.
Sau đó, bà nội Trần và dì Vương nói gì, anh không để ý, thẳng bước xuống lầu ra ngoài.
Con đường trong vườn ấm ướt, đây là cơn mưa đầu tiên sau Lập xuân, nhẹ như lông, lất phất từ trên cao rơi xuống.
Trần Tây Phồn bước đi vững chắc, lưng thẳng tắp, nhìn bể ngoài không có gì khác thường, nhưng chỉ có anh biết, mỗi bước đi nặng nề thế nào, linh hồn anh như đã bay mất, chỉ còn lại một cái xác trống rỗng.
Đến cổng hẻm, nhìn thấy dưới cần gạt nước có một tờ giấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-hoc-so-7-nam-tri-bac/5291608/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.