Ngày Giáng sinh năm 2013, thời tiết vô cùng khắc nghiệt với gió lớn và bão tuyết.
Tất Hạ và Trần Tây Phồn đã ở lại cửa hàng tiện lợi cả buổi chiều, xem xong "Aladdin và cây đèn thần", lại xem thêm một bộ phim Tây Ban Nha tên "Tuổi 17". Sau đó, cửa hàng tiện lợi dần dần đón thêm nhiều người, phần lớn là để tránh cái lạnh.
Đến tối, tuyết dân ngừng rơi, Tắt Hạ liếc nhìn đồng hồ, nói: "Đã muộn rồi."
"Ừ, về thôi."
Thu dọn đồ đạc xong, Tất Hạ định đi thì Trần Tây Phồn đột nhiên gọi cô lại.
Trần Tây Phồn đến quây thu ngân mua hai cốc cà phê latte nóng, đưa cho cô một cốc, nói: "Cầm lấy để ủ ấm tay."
Cậu thật sự là một chàng trai có giáo dục tốt và rất tinh tế.
Tất Hạ đón lấy, khẽ nói cảm ơn. Nhịp tim cô dần chìm đắm, ngọt ngào và chua xót đan xen, cô vừa vui mừng lại vừa buồn.
Vui mừng vì hôm nay cô đã có một khoảng thời gian thuộc về riêng mình và Trần Tây Phồn, buồn vì khoảng thời gian đó quá ngắn .
Bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, cả thế giới trắng xóa, tuyết phủ dày trên mặt đất, mềm mại và xốp, bước chân lên giống như đang giẫm lên kẹo bông.
Trần Tây Phồn hỏi: "Cậu vẫn sống ở nhà bà nội tôi à?"
"Ừ, trước khi thi đại học chắc tôi sẽ vẫn ở đó. "
Trần Tây Phồn cúi đầu gọi một chiếc taxi qua điện thoại, "Tôi đưa câu về."
Tất Hạ dừng bước giẫm tuyết, cô biết Trần Tây Phồn đã lâu không đến hem Bạch Tháp, nói: "Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-hoc-so-7-nam-tri-bac/5291584/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.