Thời gian trồi qua nhanh chóng, kỳ nghỉ cũng dần đến hồi kết. Giữa tháng 7, Tất Hạ đã đến lúc phải trở lại Bắc Kinh. Chu Mai đã mua sẵn cho cô vé tàu giường cứng, trước khi đi còn chuẩn bị một túi lớn đầy ắp cá nhỏ chiên giòn, bánh dừa và các đặc sản khác.
Tất Hạ dở khóc dở cười, "Bác ơi, không cần phải phiền toái như vậy đâu."
"Không phiền, không phiền. Những thứ này ở ngoài kia muốn ăn cũng không có đâu, mang nhiều một chút, cô của cháu chắc chắn cũng sẽ thích."
Sau bữa sáng, Tất Hạ chuẩn bị lên tàu. Cô kiểm tra lại hành lý và cặp sách lần cuối xem có quên gì không. Đằng sau, một đôi tay mũm mĩm vòng qua eo cô.
Tất Viên buồn bã, nước mắt lưng tròng, khẽ nói: "Chị ơi, em muốn đi cùng chị"
Mắt Tất Hạ lập tức đỏ lên. Bố đã mất, mẹ thì không biết ở đâu, Tất Viên là người thân thiết nhất của cô trên thế giới này. Ai lại nỡ lòng xa cách người thân nhất của mình chứ?
Nhưng không còn cách nào khác, hiện tại Tất Hạ không thể đưa em đi cùng.
Tất Hạ dẫn Tất Viên vào phòng, lấy khăn giấy lau nước mắt cho em, "Bác trai bác gái đối xử với em không tốt sao?"
"Rất tốt a, nhưng em... em chỉ muốn được gặp chị mỗi ngày."
Tất Hạ xoa xoa mặt em, dịu dàng dỗ dành: "Thôi nào, đừng khóc nữa. Đợi thêm một chút nữa, chị sẽ cố gắng học tập, cố gắng kiếm tiền, vài năm nữa sẽ đón em đến sống cùng chị nhé?"
"Ừm..."Nước mắt Tất Viên rơi lã chã.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-hoc-so-7-nam-tri-bac/5291579/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.