Chàng trai nhìn vào mắt cô gái, một lúc lâu không nói gì. Dưới bóng cây, hai người và một con mèo đối mặt nhau, thời gian như ngưng đọng trong khoảnh khắc này.
Khoảng cách rất gần, Tất Hạ lại ngửi thấy mùi hương bạc hà tươi mát.
Có lẽ cậu dùng nước giặt có mùi bạc hà, hoặc thường xuyên ăn kẹo bạc hà. Sau khi vận động, cố áo phông của thiếu niên hơi lỏng lẻo, chỉ cần ngẩng đầu lên một chút
là có thế nhìn thấy xương quai xanh thanh mảnh của cậu.
Tất Hạ cảm thấy mặt mình như sắp bốc cháy.
Trong đầu cô suy nghĩ lung tung, không
nhận ra có gì đó không ổn, gật đầu nói: "Ừ,
mèo của tôi."
"Vậy sao?" Trần Tây Phồn có vẻ suy tư.
Trí nhớ của cậu rất tốt, chỉ cần nhớ lại một chút là cậu đã nhớ ra, avatar của "Bạn Học Số 7" trên QQ chính là một con
mèo như vậy.
Giọng nói của Trần Tây Phồn trầm và chậm rāi: "Tôi đã thấy một con mèo giống hệt trên mạng."
Trên mạng...
Nghĩ đến điều gì đó, Tất Hạ cảm thấy đầu óc căng như dây đàn, mọi tế bào trong cơ thể đều cảnh giác.
Không biết có phải vì cảm thấy có lỗi hay không, cô luôn cảm thấy ánh mắt của Trần Tây Phồn mang chút ý tứ soi xét, giống như một cảnh sát điều tra. Điều này khiến thần
kinh căng thẳng của Tất Hạ càng thêm căng thắng, tim đập nhanh đến mức như sắp ngừng lại.
Ngón tay buông thõng bên cạnh dần siết chặt, lòng bàn tay truyền đến cảm giác đau nhói.
Cô lấy lại tinh thần, thu lai cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-hoc-so-7-nam-tri-bac/5291575/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.