Lông mi Tất Hạ khẽ run, cô ngẩng đầu lên, đôi mắt tình cờ chạm vào ánh mắt của Trần Tây Phồn.
Trần Tây Phồn có đôi mắt hoa đào điển hình, đuôi mắt hơi dài và hơi xếch lên, bên trong luôn chứa ánh sáng dịu dàng. Cậu mặc một chiếc áo khoác dày màu đen, chưa kéo khóa, để mở phần cổ áo, bên trong là một chiếc áo hoodie xám, hai dây kéo của chiếc áo không đều, một dài một ngắn, trông rất tùy tiện.
Tất Hạ hít một hơi, không biết nói cái gì, "Cái cô... cho tôi, còn cậu thì sao?"
"Tôi đến rồi." Trần Tây Phồn nghiêng đầu, chỉ tay về một chiếc xe ô tô đen đậu không xa.
Chiếc xe bật đèn xi-nhan, thân xe bị nước mưa làm ướt càng làm nổi bật vẻ sáng bóng đang im lặng đỗ trong màn mưa.
"Cảm ơn."
Trên đường trở về nhà dưới chiếc ô, Tất Hạ cảm giác cán ô có chút nóng. Những giọt mưa kèm theo tuyết nhỏ rươi xuống mặt cô, tạo ra những âm thanh lúc nhẹ lúc mạnh, giống như nhịp tim không có quy luật của cô lúc này.
Tất Hạ quay lại nhìn con đường cũ, trong màn đêm mờ ảo, chiếc xe đen đã không còn ở đó, chỉ còn lại ánh đèn đường đơn độc.
Khi về đến phòng, điện thoại của Tất Hạ reo lên.
Điện thoại của cô là một chiếc smartphone giá rẻ, giá rẻ nhưng pin lại rất bền, hai ngày không sạc mà vẫn còn 70% pin.
Khi cuộc gọi được kết nói, bên kia là tiếng của Tất Viên, không thể đợi được mà nói ngay, "Chị ơi, chị ở nhà cô có ổn không? Thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-hoc-so-7-nam-tri-bac/5291562/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.