***Ngoại Truyện 3: Bảo Bối Nhỏ, Chào Con***.
Ôn Tịnh được chuyển vào phòng kiểm tra, hồi lâu mới có động tĩnh. Vị bác sĩ đảm nhiệm bước ra đầu tiên nói rõ tình hình,
“Cô Ôn đã mang thai và suýt chút nữa cái thai bị động. Người mang thai thì không nên ăn hoặc uống bất cứ thứ gì liên quan tới dứa hết, mong người nhà hết sức chú tâm.”
Có thai rồi, Ôn Tịnh có thai rồi...
Ân Tú ôm chầm lấy Doãn Bắc mà reo lên, mừng thay người chị em tốt. Lời cô nói lúc nãy quả thật rất linh nghiệm nha.
Thanh Ngạn nhìn Nhậm Lăng ra hiệu đến nơi nào đó vắng người nói chuyện, bạn thân kiêm đồng nghiệp chung quy lại vẫn rất hiểu ý nhau.
Ba người còn lại nhìn hai anh mà tỏ vẻ khó hiểu. Hai người đàn ông này làm gì mà lúc nào cũng thần thần bí bí như thế chứ!
Đến góc khá vắng vẻ trong bệnh viện, Nhậm Lăng cũng không nói một lời nào, mà suy nghĩ hiện rõ trong đôi mắt đầy phức tạp. Tuy khoa sản không nằm trong chuyên ngành anh học, nhưng những chuyện liên quan anh cũng có biết ít nhiều.
Nhìn sắc mặt ấy, Thanh Ngạn cũng ngầm đoán ra là anh biết gần hết rồi nên cũng không định nói vòng vo nữa.
“Tôi tin là cậu nhìn ra, nhưng chúng ta đều biết trước rằng đây không phải là chuyện dễ dàng gì.”
Ôn Tịnh không thể mang thai, không phải là vì có yếu tố trong cơ thể làm cô không thể mang thai được nữa, mà nguyên nhân chính là sức khoẻ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-giuong-bat-dac-di/2882743/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.