“Muội phu, có chuyện gì thì cứ nói thẳng, đệ đâu phải tiểu tử mười mấy tuổi, đừng làm cái bộ dạng ấp a ấp úng đó nữa.” Đào Thanh Tùng không chịu nổi, hắn ta bực dọc đập bàn, “Hôm nay đệ mà không cho ta một lời giải thích rõ ràng, thì mối hôn sự này bỏ thì cứ bỏ, không làm thông gia được thì hai nhà chúng ta còn có thể làm kẻ thù của nhau.”
Đông Tiên ghét hắn ta nói lời khó nghe, đưa tay lay hắn ta một cái.
Đào Thanh Tùng không để ý, hắn ta nhìn phụ thân mình, hỏi: “Phụ thân, chuyện này nghe con được chứ?”
Đào phụ không đáp lời hắn ta, không nói được cũng không nói không được, trái lại hỏi một cách khó hiểu: “Cô gia, ta thấy sắc mặt ngươi không tốt, ngươi có chỗ nào không ổn chăng? Bị bệnh rồi ư?”
Đông Tiên chớp thời cơ chen lời: “Muội phu từ sáng sớm đã không ổn rồi, lúc trời chưa sáng, khi con thắp đèn dầu thì liếc thấy hắn, sắc mặt hắn đã tái xanh, dường như là đã thức trắng đêm.”
Đào Thanh Tùng đứng một bên liếc nhìn, quả thực là như vậy, bộ dạng của Ổ Thường An lúc này giống như bị dọa sợ đến nơi.
“Phải, ta thức trắng đêm.” Giọng Ổ Thường An khẽ run, nhưng lại kiên định nói: “Thúc, cửa hôn sự này không thành được, ta sẽ trở về nói rõ tình hình với ca ca ta, bảo huynh ấy đến tận cửa xin lỗi, các người có yêu cầu gì thì cứ việc đưa ra.”
Đào phụ hé ra bộ mặt âu sầu, không biết còn có thể nói gì được.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ghi-chep-am-thuc-vung-nui-cua-nuong-tu-thu-lang/5212623/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.