“Thôi nói chuyện đàng hoàng.” Ngụy Vân Lang kéo màn để ánh nắng mặt trời rọi vào phòng rồi đẩy Mễ Nhạc Nhạc đến ngồi trước gương, vừa dùng lược giúp cô nhóc chải đầu vừa hỏi, “Từ lúc anh bị đuổi đi đã xảy ra những gì? Tại sao em lại ngâm mình trong hồ?”
“Cũng không có gì.” Mễ Nhạc Nhạc ngẫm nghĩ rồi đáp, “Ông cầm đầu người xấu kia nói Thần Quang Minh chọn em làm Thánh Nữ gì gì đấy, sau đó đẩy em xuống hồ.”
Từ lúc bị đẩy xuống hồ bơi cho đến khi Tang Lộ và Ngụy Vân Lang chạy tới thật ra cách nhau rất lâu. Mễ Nhạc Nhạc thoạt trông không vấn đề gì, nhưng trên thực tế, em đã trải qua một vài chuyện mà chính em cũng không tài nào giải thích rõ.
“Anh còn nhớ cái hoa kia không?”
“Anh nhớ.” Ngụy Vân Lang lặng lẽ đưa mắt nhìn cái hoa héo bẹp trên đỉnh đầu Mễ Nhạc Nhạc, vẫn tiếp tục tết tóc cho cô nhóc, chỉ là động tác vô cùng chậm rãi.
Cái hoa từ đầu đến giờ vẫn luôn rũ rượi, mềm oặt. Thân cây ngã ra sau, dính sát vào da đầu Mễ Nhạc Nhạc. Ở góc độ của cô nhóc thì không cúi đầu nhìn là tạm thời chưa phát hiện được.
Mễ Nhạc Nhạc vẫn chưa hay cái hoa kia đang ở ngay trên đầu mình, còn nghiêm túc mách với Ngụy Vân Lang.
“Cái hoa kia xấu lắm!”
Ngụy Vân Lang lại liếc mắt nhìn cái hoa héo úa: “A, vậy sao?”
“Đúng!” Mễ Nhạc Nhạc nghiêm túc gật đầu, lại nói, “Cái hoa kia ở ngay trong hồ. Bên cạnh có rất nhiều người quỳ lạy nó. Em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-gai-quai-vat/997228/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.