Đằng sau là xúc cảm lành lạnh, mềm mại. Hạ Vị Sương được ôm, như chìm trong đầm lầy không cách nào tránh thoát. Cô nhẹ giọng dò hỏi quái vật vẫn hết sức thèm muốn mình đằng sau: “Tang Lộ, chị… còn muốn ăn em không?”
Vừa hỏi xong, cô đã cảm thấy cánh tay vòng quanh mình siết chặt hơn một chút. Nữ yêu quyến rũ kia phát ra một tiếng nỉ non mơ hồ từ sau vành tai: “Muốn…”
Cùng với đó là những âm thanh giống tiếng thì thầm bên tai, lại tựa tiếng bụng đói sôi sục khiến người ta sởn gai ốc. Như thể quái vật xem con người là thức ăn đã sắp không khống chế được cơn đói, muốn xé nát con mồi mà cắn nuốt.
Hạ Vị Sương lẳng lặng bịt chặt miệng. Giờ phút này, cô thế mà lại sợ tiếng thở của mình quá lớn, sợ vì thế mà kích động đến người đằng sau.
Không, không thể như vậy.
Chị đã nói sẽ thay đổi.
Mặt Hạ Vị Sương giật mấy cái như thần kinh quá mẫn. Cô lại nghĩ đến những lời nói, những hành động tàn nhẫn mà đơn thuần của Tang Lộ khi trước. Hạ Vị Sương hạ giọng, cố khiến mình nghe có vẻ bình tĩnh hơn một chút, chậm rãi hỏi: “Tang Lộ, chuyện trước kia… chị còn nhớ được bao nhiêu?”
“Nhóp nhép.”
Giữa đêm khuya yên ắng, một âm thanh vang lên rõ mồn một ngay sát bên tai Hạ Vị Sương, nghe như tiếng Tang Lộ không kiềm được mà nuốt nước bọt.
Hạ Vị Sương lập tức cứng đờ cả người.
May mà Tang Lộ không làm ra chuyện gì đáng sợ. Cô chỉ bất ngờ ngồi dậy, khẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-gai-quai-vat/997209/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.