Mùa hạ này nóng hơn trước kia nhiều. Mọi năm khi đến cuối tháng tám thì đêm đã mát mẻ một chút, nhưng năm nay lại không quá giống. Dù là đêm vẫn oi bức không thôi, đặc biệt là khi còn ở trong một cái lều kín mít, mà cái lều này lại còn xịt đầy dầu thơm.
Nghỉ ngơi trong hoàn cảnh ấy, Hạ Vị Sương ngủ hết sức chập chờn. Hơn nữa, trong lòng cô vẫn còn lo lắng, sợ bị Tang Lộ đuổi theo, thế nên cả đêm cứ đứt quãng lúc tỉnh lúc mê. Có khi, cô bất chợt tỉnh giấc, ngẩng đầu nhìn thấy Tang Lộ mà giật mình hốt hoảng.
Nhưng đó chỉ là ảo giác. Tang Lộ nằm bên cạnh cô, cười nuông chiều mà bất đắc dĩ, dụ dỗ cô kéo mở lều một chút, đừng để bản thân mình ngộp chết. Hạ Vị Sương lắc đầu, mắt thao láo đến hừng đông.
Ánh nắng sớm chiếu xuyên bức màn, lại qua thêm lớp lều thì đã vô cùng yếu ớt, nhưng đối với người đã nhìn chăm chú vào bóng đêm trong thời gian dài mà nói thì vẫn đủ rõ ràng.
Trời đã sáng. Tang Lộ… không có đuổi theo.
Hạ Vị Sương không thể nói rằng mình cảm thấy sung sướng hay thế nào. Lòng cô nặng trĩu, khi vỗ ngực ngồi dậy lại có một cảm giác như đã qua một đời.
Đến lúc này, Hạ Vị Sương mới thật sự thở phào nhẹ nhõm một hơi. Xem ra dầu thơm đúng là có tác dụng. Sau khi rời khỏi cửa hàng bán đồ dùng câu cá thì Hạ Vị Sương mới xịt dầu thơm trong xe. Tang Lộ dù có đuổi đến cửa hàng đi chăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-gai-quai-vat/997203/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.