Phòng trực ban yên tĩnh như thể vốn không ai tồn tại. Hạ Vị Sương gõ cửa đến lần thứ ba.
Lát sau, một giọng nói yếu ớt mới khẽ khàng truyền ra: “Có chuyện gì sao?”
Hạ Vị Sương lui lại một bước, đứng sau Tang Lộ, nói: “Bọn tôi phải đi, chị có muốn đi cùng không?”
Người phụ nữ có thai trong phòng dường như có phần kinh ngạc: “Đi cùng sao? Không, không, tôi ở lại đây là được rồi.”
Hạ Vị Sương hỏi: “Vừa rồi chị nghe được động tĩnh bên ngoài chứ?”
Người phụ nữ yếu ớt nói: “Có nghe, nhưng tôi không dám ra xem. Giờ không còn tiếng gì nữa, chắc là không sao rồi đúng không?”
Hạ Vị Sương: “Đúng vậy, không sao rồi.”
Người phụ nữ lại nói: “Các cô thật lợi hại. Nếu các cô đã giết chết con quái vật mà tôi lại đi đứng không tiện thì thôi vẫn đừng phiền mọi người. Tôi tiếp tục trốn ở đây là được rồi.”
Hạ Vị Sương cào vào lòng bàn tay Tang Lộ. Cô phát hiện từ lúc vào đến giờ, Tang Lộ vẫn giữ nguyên vẻ mặt hứng thú đối với cánh cửa trước mắt.
“Chị à, con quái vật kia đã ăn rất nhiều người, tại sao chị vẫn không bị gì?”
Người phụ nữ im lặng một lúc rồi nhỏ giọng nói: “Tôi mới tới hôm qua thôi, không rõ lắm.”
“Chị à, có thể mở cửa được không?”
“Ngại quá, làm ơn hiểu cho tôi một thân một mình không dám… A!”
Rắc rắc.
Tang Lộ vươn tay, trực tiếp giật cánh cửa xuống.
Cánh cửa méo lệch tựa vào khung, có thể trượt xuống đất bất kì lúc nào, để lộ một khe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-gai-quai-vat/997186/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.