Uyển An đứng trước cổng Mặc gia mà do dự, khí thế rứt khoát ban nãy của cô không còn nữa. Cô lại sợ hãi rồi, cô sợ nếu buớc vào trong thì ngay cả việc là vợ của Mặc Khanh cũng sẽ không còn nữa. Bỗng có một người phụ nữ trung niên tầm 50 tuổi chạy ra. Thấy cô bà ấy nhìn với ánh mắt soi xét từ đầu đến chân rồi cất giọng hỏi
"Cô là Uyển An sao?"
Uyển An thấy người lớn cũng chào lại
"Dạ. Con là Uyển An ạ"
"Sao cô không vào nhà đi. Còn phải để tôi mời cô vào nữa à?"
Uyển An thấy bà ấy không mấy vui vẻ nên cũng không dám nói nhiều mà nhanh chóng cười gượng một cái rồi bước vào.
Vừa vào cửa bà nội đã vui vẻ chạy ra ôm lấy cô
"Cháu dâu của bà đây rồi. Bà đợi cháu mãi"
"Bà, cháu đến rồi ạ"
Mặc Khanh đứng ở một bên cũng nhìn về hướng cô. Có vẻ anh cũng đang không biết đối mặt với cô như thế nào. Anh biết rằng tối qua là anh đã quá nóng nảy mà đã nói ra những lời quá đáng với cô. Cô nhìn anh với ánh mắt mong ngóng. Cô muốn anh giới thiệu mình với bố mẹ của anh nhưng đợi mãi anh vẫn im lặng đứng đấy. Chỉ có bà nội cất tiếng đắc ý mà nói lớn
"Đây chính là Uyển An, cháu dâu cả của tôi"
Bà nhìn về phía bố mẹ Mặc Khanh với ánh mắt tức giận
"Mặc Thời Quân, Thẩm Vy Nhu. Hai anh chị nhìn cho rõ vào"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-gai-ho-cua-giam-doc-mac/3326733/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.