Buổi hẹn nhau đi cắm trại vẫn diễn ra chỉ là có bảy con mắt đang nhìn chằm chằm một người, tay bọn họ vẫn cầm chặt cái túi dụng cụ khó hiểu.
Liễu Thanh đứng trước mặt bọn họ, cũng cầm túi đồ cắm trại đang ngại ngùng lén lút nhìn Tống Thụy, bỗng chốc mọi người đưa mắt nhìn cậu ta, xong lại nhìn Liễu Thanh.
Đùa sao? Cậu ấy đến đây là để xin đi cắm trại cùng bọn cô, Lư Mỹ đứng khoanh tay nhìn cũng có chút không vui, túi đồ cô nàng được Từ Cảnh cầm.
Lục Nhiên Thành cũng không mấy để tâm, ánh mắt vẫn vương lên người của Đinh Tiếu, chưa từng đi chuyển, hôm qua bọn họ còn cùng nhau đi mua sắm đồ cắm trại.
Nghĩ đến chuyện ban đêm ở cùng với cô thôi da đầu cậu đã căng cứng, mà đỗ mồ hôi vì hồi hộp.
“ Thật ra lúc trước tôi chỉ là có chút không thích Đinh Tiếu nên mới như thế, bây giờ tôi biết rồi Đinh Tiếu rất tốt những người xung quanh cậu ấy cũng tốt. Mọi người có thể tha lỗi cho tôi không? ” Liễu Thanh khó khăn nói ra nổi lòng của mình, lần trước ở tiệm bánh ngọt cô đã hiểu ra.
Đinh Tiếu không phải người dễ ức hiếp, chỉ là chán ghét không muốn dôi co tính xổ với cô ta nên mới im lặng không nói, cho nên cô ta đột nhiên cảm nhận được bản thân quá trẻ con lại còn làm ra những chuyện ngu ngốc như vậy.
Cô mệt mỏi thở dài “ Đến rồi, cũng không thể bỏ cậu ấy lại. Tống Thụy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-cung-ban-chung-ta-ket-hon-di/2720415/chuong-29.html