Đôi mắt của cô không chứa bất kỳ cảm xúc nào, cô nhìn người phụ nữ trung niên cùng đứa con gái của bà ấy đang ngồi ở sofa, chẳng phải có gia đình mới rồi sao? tại sao mẹ cô lại đột nhiên về đây.
Nhìn đứa con gái không hề nhỏ, hoặc là chỉ nhỏ hơn cô hai ba tuổi bà ấy có lẽ đã có gia đình mới từ lâu, chỉ là không nỡ cho nên mới chăm cô đến từng này rồi mới nói.
“ Đinh Tiếu con về rồi sao? mau rửa tay ăn cơm đi ” Mẹ cô nhìn cô đứng ở cửa nhà liền lên tiếng, bà còn cười nói vô cùng vui vẻ như không có gì xảy ra.
Cô cười nhạt “ Mẹ ăn đi con không đói ” đôi mắt không nhịn được nhìn con gái bà ấy ở sofa vẫn đang xem điện thoại.
“ Nó là em gái con, Liêu Ninh ” Bà thấy cô nhìn liền lên tiếng giải thích.
Đinh Tiếu gật đầu, rồi đi về phòng cô bé đó họ Liêu cô họ Đinh bọn cô không phải cùng một cha, cho nên chuyện này đối với cô có chút không thích nghi được.
Lục Nhiên Thành về nhà cả buổi, anh tắm xong ngồi ở bàn học nhìn chằm chằm vào điện thoại, cô vẫn chưa gọi cho anh, cũng không nhắn tin cho anh buổi chiều sắc mặt cô thay đổi anh sợ là cô sẽ xảy ra chuyện.
Anh dựa vào ghế ngồi, nhìn qua cửa sổ phòng cô sáng đèn rồi, nhưng anh không nghe được tiếng động gì cả, từ ban công phòng anh, cách một khoảng là đến ban công phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-cung-ban-chung-ta-ket-hon-di/2720390/chuong-41.html