Bạch Đường chưa bao giờ nghĩ 007 sẽ rời đi mình. Cậu cố chấp lặp lại: “Anh trả 77 lại cho tôi, tôi không cần anh, anh cút đi.”
Nước mắt lăn dài trên má, rơi xuống mu bàn tay. Bạch Đường bắt đầu khóc òa trong đầu, bất kể Phương Tín nói gì, cậu cũng không nghe lọt tai.
【Ồn chết đi được! Mày có khóc mù mắt thì 007 cũng không quay về đâu】
Bạch Đường vẫn mặc kệ, chỉ khóc và khóc.
【Mẹ nó! Câm mồm! Nếu còn khóc nữa tao sẽ giết mày!】
【Thỏ con mãi là thỏ con, cho dù có biến thành người cũng không hiểu tiếng người.】
Bạch Đường khóc từ tối đến sáng, khóc cho đến khi Phương Tín biến mất khỏi đầu cậu.
“008 ngươi còn ở đó không? 008?”
Không có tiếng trả lời.
Bạch Đường ngừng nức nở, lau đi nước mắt trên mặt, vẻ mặt nghiêm túc lẩm bẩm: “77 sẽ quay về, tôi không cần cái tên 008 này.”
Cậu bặm môi, tủi thân hít hít mũi. Cái hệ thống này chắc chắn cũng không tốt. 77 từng nói người chửi bậy không phải người tốt, thế nên 008 này cũng không phải hệ thống tốt. Cậu tự trách, có phải vì mình quá ngốc, nhiệm vụ không hoàn thành tốt nên đã làm liên lụy 77 không.
“Bạch Đường, sao cậu lại khóc thế?” Diệp Dương vừa tỉnh dậy đã thấy Bạch Đường ngồi ở mép giường. Khóe mắt và chóp mũi cậu đỏ hoe vì khóc, hàng mi dài vẫn còn đọng nước mắt.
“Tôi không sao.” Giọng Bạch Đường nghẹn lại.
Diệp Dương ngồi dậy khỏi giường, nắm lấy tay cậu: “Sao tay lại lạnh thế này?”
Cậu ta kéo chăn ra, dịch sang một bên: “Lại đây sưởi ấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bai-lo-tai-tho-se-bi-vai-ac-am-u-dien-cuong-an-mat/5277204/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.