“Không được, vết thương của anh còn chưa lành mà.” Giọng nói Bạch Đường khô khốc.
“Vậy được rồi.” Trì Yến Đình nhìn thỏ con, chợt dâng lên tâm tư trêu đùa, “Thỏ cưng của chúng ta vừa nãy gọi người khác là ‘chị’, vậy sẽ gọi anh là gì?”
Mặt Bạch Đường đỏ bừng, cắn môi hạ giọng nói: “Anh...”
Thanh âm nhỏ nhẹ, kết thúc dính nhớp một cách mềm mại như đang rải đường trắng trên bánh gạo nếp.
Đuôi mắt thỏ con ướt hồng, hàm răng c*n m** d***, một bộ dáng ngoan ngoãn làm người ta nảy sinh ý định bắt nạt một phen.
Trì Yến Đình thở dài một tiếng, sâu thẳm trong con ngươi hiện lên vẻ tham lam...
“Bảo bối, không phải gọi anh, gọi chồng...”
Đôi mắt Bạch Đường trừng lớn, trái tim như sắp nhảy ra khỏi ngực, cậu biết xưng hô này có ý nghĩa như thế nào, chỉ cần nói ra thôi thì sẽ phải gắn lấy nam nhân này cả đời.
Đôi mắt ướt át đối diện với con ngươi tăm tối của nam nhân, cánh môi mấp máy nhiều lần, cuối cùng mang theo thanh âm vang lên...
“Ch...Chồng.”
Vạn vật xung quanh trong giờ khắc này bỗng trở nên mơ hồ, chỉ có người trước mặt này là cả thế giới của cậu...
Hai trái tim cùng chung nhịp đập, hơi ấm cơ thể hòa quyện, hơi thở quấn lấy nhau.
Giọng nói trầm ấm của hắn đầy kìm nén, đôi môi cọ vào tai cậu, gấp gáp thì thầm: “Ngoan, vợ yêu, gọi thêm một tiếng nữa, anh sẽ tặng cả thế giới này cho em.”
Trong bầu không khí ái muội và d*c v*ng, có những điều một khi đã nói ra, sẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bai-lo-tai-tho-se-bi-vai-ac-am-u-dien-cuong-an-mat/5277192/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.