Quần áo bị mồ hôi lạnh thấm ướt, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, lan ra khắp cơ thể. Môi cậu cắn chặt đến trắng bệch, giọng run rẩy giải thích: “Em không nói dối.”
Sống mũi cay cay, một nỗi tủi thân mãnh liệt dâng lên. Bạch Đường nghẹn ngào: “Tại sao anh luôn không tin em…?”
“Anh lúc nào cũng theo dõi em, hạn chế em tiếp xúc với người khác. Trong mắt anh, em giống như một con vật được xỏ dây, chỉ có thể hoạt động trong một phạm vi nhất định.”
Nói xong, Bạch Đường cúp điện thoại, không nghe thêm những lời đe dọa nữa.
Du Tông Bách đi tới, thấy khuôn mặt trắng bệch của cậu, lo lắng hỏi: “Cậu có phải không khỏe không?”
Bạch Đường lắc đầu, lùi lại một bước, giữ khoảng cách với anh ta, giọng khàn khàn nói: “Tôi phải về rồi.”
“Vậy để tôi đưa cậu về.”
“Không cần, có xe đến đón tôi rồi.”
Ngay lúc Bạch Đường bước đi, Du Tông Bách đã kéo tay cậu lại: “Có phải người đàn ông kia đã bắt nạt cậu không?”
“Không phải.” Cậu giật tay ra, rời khỏi đoàn phim. Nhìn thấy chiếc xe của Trì Yến Đình, cậu do dự vài giây rồi bước tới.
“Bạch tiên sinh.” Tài xế mở cửa xe.
Bạch Đường nhìn vào bên trong xe trống vắng, hỏi: “A Đình đâu?”
“Sếp có việc cần giải quyết, bảo tôi đến đón cậu.”
Nghe vậy, Bạch Đường thở phào nhẹ nhõm.
Chiếc xe chạy êm ru, cuối cùng cũng đến trang viên khi trời vừa chập tối.
Đêm đã buông xuống, Trì Yến Đình sắp trở về. Cậu lo lắng ăn uống, tắm rửa rồi trốn vào trong chăn.
Khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bai-lo-tai-tho-se-bi-vai-ac-am-u-dien-cuong-an-mat/5277180/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.