Trời tờ mờ sáng, Nghiêm Cẩn mở mắt ra, nhìn đồng hồ, mới hơn bảy giờ, liền quay sang nhìn Mai Khôi đang gối đầu lên cánh tay mình ngủ ngon. Cô bé cuộn người trong lòng cậu, say giấc nồng. Tối qua hai người trò chuyện đến rất muộn, giống như khi còn nhỏ, cô bé ngồi nói, đến lúc mệt rồi thì nằm xuống tiếp tục thao thao bất tuyệt, rồi tới khi thấm mệt thì lăn ra ngủ ngon lành.
Tất cả dường như đều giống với khi còn nhỏ, nhưng Nghiêm Cẩn biết giờ đây rất nhiều việc đã thay đổi, trước đây bọn họ thường xuyên nằm ngủ với nhau, sau đó bị bố mẹ phát hiện, lúc đầu cậu rất sợ hãi, cái gì mà “bắt gian trên giường” phải chịu trách nhiệm kia chứ, sau này thấy không có ai bảo cậu phải chịu trách nhiệm, cậu cũng bình tĩnh lại. Song bây giờ, cậu lại rất hy vọng, mong rằng bố mẹ có thể một chân đá bay cánh cửa này, xông vào đây “bắt gian”, sau đó quát tháo với cậu, buộc cậu phải có trách nhiệm với Con Rùa Nhỏ, không đúng, bắt Con Rùa Nhỏ phải chịu trách nhiệm với cậu, vậy thì tốt quá rồi.
Nhưng bốn bề vẫn yên tĩnh, trong phòng chỉ còn lại tiếng hít thở đều đều khe khẽ của Con Rùa Nhỏ, làm gì có ai đến đạp cửa chứ. Nghiêm Cẩn vén mấy sợi tóc xõa xuống trên má cô bé, nhìn cô bé ngủ mà đôi má đỏ hồng. Cậu biết chịu trách nhiệm gì đó chỉ là mơ ước đẹp đẽ của bản thân mình mà thôi. Đột nhiên cậu nhớ đến khi còn nhỏ mẹ từng nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bai-hoc-yeu-duong-cua-tieu-ma-vuong/2217261/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.