Nói là phải nghĩ cách, song Nghiêm Cẩn thực sự không có chiêu gì hay, trừ phi thật sự làm vài hành động tiểu nhân đen tối, nhưng cứ coi như thật sự muốn làm tiểu nhân, cũng phải im hơi lặng tiếng, kín đáo đến mức gió không lọt nổi mới được. Dù gì Mai Khôi đã muốn tham gia kỳ thi, chứng minh cô bé rất để ý đến cách nhìn của người khác, tiểu nha đầu vốn dĩ có lòng tự tôn rất cao, vậy cậu cũng không thể làm hỏng việc, để người ta có thêm “nguồn tư liệu” để đồn đại đưa chuyện.
Đối với tính nghiệt ngã của kỳ thi này, Mai Khôi thực sự vẫn không hiểu rõ lắm: “Vậy em chăm chỉ luyện tập, còn một tháng nữa, thật sự không được sao?”. Theo như cô bé thấy, cứ coi Tiểu Mê muốn ức hiếp người, nhưng chẳng phải còn nhiều người bên cạnh nhìn thấy sao? Không phải còn có giáo viên ư? Ở trong chỗ công cộng đông người, chị ấy có thể làm gì được chứ.
Nhưng suy nghĩ của đám người Nghiêm Cẩn lại là, rõ ràng biết bị đánh mà vẫn phải đưa đến cửa để chịu đánh, điều đó tuyệt đối không được. Nhưng trước mắt thời gian chưa đến, bất luận thế nào, Mai Khôi cũng chỉ có thể luyện tập đã rồi tính sau.
Kỳ nghỉ cuối tuần, mấy người bạn tốt đều không về nhà, ở lại trường kèm cặp thêm cho Mai Khôi. Thực ra các giáo viên đã thực hiện thêm các bài tập bổ trợ ngoài giờ cho Mai Khôi rồi, nên mấy người bạn này cũng chỉ bổ trợ được một chút thôi.
Trong trường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bai-hoc-yeu-duong-cua-tieu-ma-vuong/2217236/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.