Sự tỉnh ngộ bất ngờ này khiến Nghiêm Cẩn chẳng biết làm thế nào, mặt cậu đỏ hồng lên, chân tay luống cuống không biết nên đặt ở đâu. Cậu liền kéo Mai Khôi đi, ra ngoài cửa tiệm, một làn gió mát thổi đến, khiến cậu thấy tỉnh táo hơn một chút.
“Lẽ nào thật sự là vậy! Đích xác là như vậy? Không phải chứ, không thể nào đâu?” Trong lòng cậu lẩm bẩm, không kìm được lại nhìn Mai Khôi. Mai Khôi thích thú không nỡ rời món đồ trang sức pha lê hình con rùa nhỏ, cả đoạn đường vừa đi vừa soi vào cửa kính các tiệm bên đường, khuôn mặt tràn ngập nét cười rạng rỡ vui vẻ, tâm trạng hưng phấn không lời nào tả xiết.
“Anh, cảm ơn anh. Em rất thích món quà này”, Mai Khôi lướt nhanh đến như chú bướm, ôm chầm lấy Nghiêm Cẩn. Cô bé rất ít lần chủ động nhiệt tình như vậy, khiến trái tim cậu lại bắt đầu không ngừng đập loạn.
“Th… thích là được.” Tiểu Ma Vương thông thường trong tình huống như thế này sẽ dương dương tự đắc nói khoác lên tận trời, nhưng lúc này lại đột ngột lắp bắp, đầu óc rối bời hỗn loạn, vẫn đắm chìm trong phát hiện mới và kinh ngạc của mình.
Lẽ nào cậu thực sự thích Con Rùa Nhỏ rồi, thích hơn cả những cô bạn gái trước kia? Còn thích hơn tất cả những người khác? Cho nên ở trước mặt cô bé, cậu nói mãi không hết chuyện, cho nên không thể chịu được bất cứ người nào ức hiếp cô bé, cho nên nếu như ngày nào không gọi điện cho cô bé thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bai-hoc-yeu-duong-cua-tieu-ma-vuong/2217231/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.