Giang Túng nhằm nhoài thông qua khe hở chú ý đến nhất cử nhất động của Nhạc Liên, rón rén trèo xuống cột gỗ, nương theo khe hẹp giữa mạn thuyền và khoang dưới bò vào buồng lái, thuyền phu đã tắt thở nằm trên mặt đất, trên lưng có một vết chém sâu có thể nhìn thấy cả xương, cả cơ thể cơ hồ bị chém đứt thành hai khúc.
Giang Túng từ từ lẻn ra phía trước bánh lái, nhìn bản đồ tìm kiếm nơi quen thuộc.
Thuyền buôn vẫn đang tiến lên, bất tri bất giác trật hướng, thẳng tiến đến nơi có đá ngầm mà kiếp trước Giang Túng từng va vào, cách đó không xa nữa.
Thuyền buôn bỗng nhiên va vào nguồn đá ngầm, nhất thời rung chuyển, thủy quỷ trên thuyền đứng không vững, té ngã dồn dập.
Tên cầm đầu phát hiện dị thường, thấp giọng dặn dò vài thủy quỷ đi lục soát buồng lái, Nhạc Liên nhân cơ hội thoát khỏi vòng vây, tên cầm đầu nhảy người lên hai tay nắm đao chém xuống, bức Nhạc Liên trở về vị trí cũ.
Giang Túng nghe thấy tiếng bước chân ầm ĩ gấp gáp chạy đến, nhanh chóng bò ra ngoài theo khe hẹp, xốc tấm vải dầu lên xé vài túi vải, đổ toàn bộ vào buồng lái.
Bụi xám trắng mù mịt, mười mấy thủy quỷ xông vào không nhìn thấy gì đành phải chém lung tung một trận, Giang Túng lấy mấy túi bột đè lên cửa gỗ, liên tiếp mở một túi rồi lại một túi đổ đầy vào trong buồng lái.
“Nhân cơ hội này đi đầu thai đi.” Giang Túng nheo mắt lại, lấy ra một hộp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bai-gia-cung-kho/3132739/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.