Khi Lạc Kiều Ninh tỉnh dậy thì sắc trời đã tối, nàng đang nằm trên 1 chiếc giường làm từ bạch ngọc tản ra không khí mát mẻ.Nang nhìn xung quanh không thấy đệ đệ của mình đâu vội vã chạy ra khỏi căn phòng tìm kiếm xung quanh cung điện. Trong đầu nàng bây giờ chỉ nghĩ không biết rằng đệ đệ có được vị luyện đan sư kia mở lòng trắc ẩn mà cho đan được cứu sống hay không.
Lạc Kiều Ninh bỏ mặc thương thế trên người chưa lành lại vội vàng nén đau tìm kiếm, cuối cùng cũng thấy đệ đệ Lạc Ân đang nằm ở phòng bên cạnh. Lạc Kiều Ninh chạy tới kiểm tra đệ đệ, xem xét các vết thương trên người đệ đệ Lạc Ân cũng đã bắt đầu lành lại, hơi thở đã dần dần ổn định, dường như đã không chút nguy hiểm, nước mắt nàng chực rơi xuống, nàng cả đời này chỉ khóc vì người đệ đệ nhỏ bé này
- Ngươi đừng lo lắng, hắn đã không sao. Lúc này ngươi nên cần lo cho thương thế trên người ngươi đi – Tiếng người vọng lại từ đằng sau.
Lạc Kiều Ninh quay đầu lại nhìn thấy vị luyện đan sư, nàng vội vàng quỳ gối xuống khấu đầu.
- Cảm ơn ngài luyện đan sư tôn kính, cảm ơn ngài đã cứu mạng đệ đệ của tôi.
Tôi không có gì báo đáp ngài xin ngài nhận tôi 1 lạy, sau này nếu ngài cần thì mạng này của tôi xin giao cho ngài
Hư ảnh luyện đan sư gật đầu mỉm cười. Bản thân đã ở đây vạn năm, cuộc đời trước kia đã trải qua nhân sinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-y-nu-de/3057779/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.