Lạc Kiều Ninh rút kiếm, phi thân ra ngoài cửa. Với thân pháp Hư Ảnh Bộ chỉ trong chốc lát lưỡi kiếm đã kề lên cổ người bên ngoài.
- Nói, ngươi là ai – Lạc Kiều Ninh ấn kiếm vào cổ họng người nọ, một tia máu từ cổ nhẹ nhàng chảy ra.
- Dừng tay, ta là lục trưởng lão – Hắc y nhân lúc này mới kéo khan bịt mặt xuống, để lộ khuôn mặt hiền từ chất phác của lục trưởng lão.
- Trưởng lão ? – Lạc Kiều Ninh vội nhớ lại những người hôm nay vừa đến chỗ nàng. Nàng vẫn còn nhớ lục trưởng lão là người đứng từ xa nhìn nàng với ánh mắt khó hiểu làm nàng hơi chú ý. Nhưng sau đó nàng lại quên ngay bởi ảnh hưởng từ những kẻ khác. – Nửa đêm ông đến tiểu viện của chúng ta làm gì?
- Ta…, ta có chuyện muốn nói với các ngươi về phụ mẫu của các ngươi. – Lục trưởng lão cảm thán, ánh mắt ông ánh lên chút đau lòng khi nhớ về chuyện đã xảy ra trước đây.
- Phụ mẫu? Không phải phụ mẫu chúng ta đã qua đời rồi sao? – Lạc Kiều Ninh nghi vấn, với ký ức của thân thể này thì cha nương đã qua đời không phải sao. Sao bây giờ lại có chuyện gì cần nói đây.
- Haizzzz, cha nương ngươi chưa chết. – Lục trưởng lão trầm giọng nói, đồng thời vội vàng ngó xung quanh, ông biết nếu để cho người đó biết thì chính bản thân ông và hai đứa trẻ này chắc chắn sẽ bị kẻ đó giết. – Có thể vào trong nhà rồi hẵng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-y-nu-de/3057751/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.