Lạc Kiều Ninh nhìn thanh kiếm lao tới với tốc độ nhanh, nàng cũng vô lực phản kháng. Trong thâm tâm nàng cũng đã cam chịu nhận cái chết đến với bản thân. Chỉ duy nhất còn một tia áy náy đối với đệ đệ Lạc Ân. Nàng đã không chăm sóc thật tốt cho đệ ấy.
Lạc Kiều Ninh nhắm mắt, chấp nhận sự thật rằng mình sắp chết.
- Phập
Mũi kiếm đâm vào da thịt kêu lên một tiếng. Lạc Kiều Ninh cảm thấy bản thân không hề có chút đau đớn nào, vội vàng mở mắt. Trước mắt nàng không phải là mũi kiếm của hắc y nhân ma flaij là tấm lưng to lớn của một người. Lục trưởng lão khóe miệng tràn máu tươi quay lại dù đau đớn vẫn nở một nụ cười hiền từ với nàng.
- Cháu gái ngoan, không sao cả, có gia gia ở đây rồi
Vừa nói dứt lời lục trưởng lão lại nôn ra một ngụm máu Máu tươi dính trên áo Lạc Kiều Ninh bây giờ không thể nhận ra vết nào là máu của nàng, vết nào là máu của lục trưởng lão. Nơi bung của lục trưởng lão, máu tươi cứ từ từ chảy ra thấm ướt từng chút, từng chút một bộ y phục của ông.
- Gia gia, tại sao? Tại sao lại đỡ cho cháu. – Lạc Kiều Ninh đau lòng nhìn ông lão trước mặt.
- Gia gia xin lỗi cháu, xin lỗi cha cháu. Ta đã vô dụng một lần để cha cháu phải rời bỏ gia tộc đi đối mặt với nguy hiểm, giờ đây lại nhìn thấy cháu gặp nguy hiểm, ta không thể không làm gì cả. Dù sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-y-nu-de/3057745/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.