Lạc Mạch Hiên tười cười bước đến bên Lạc Ân định đưa tay lên xoa đầu tiểu hài tử nhưng Lạc Ân vội vàng né tránh chạy lại núp phía sau tỷ tỷ. Cậu nhóc từ nhỏ đến lớn không thân quen với người lạ, đối với cậu không có ai đáng tin ngoài ỷ tỷ của mình cả.
Lạc Mạch Hiên tay giơ không trung hụt hẫng, ánh mắt xẹt một tia chán ghét nhưng lại biến mất ngay, nụ cười vẫn thường trực trên môi. Lạc Mạch Hiên ngồi xuống giơ hai tay về phía Lạc Ân đang núp sau Lạc Kiều Ninh.
- Ân Nhi, lại đây cho gia gia bế cái nào.
- Tỷ tỷ - Lạc Ân lắc ngó từ đằng sau Lạc Kiều Ninh ra nhìn Lạc Mạch Hiên một cái lắc đầu rồi vội thụt đầu vào. Đôi tay nhỏ bé giật giật áo của tỷ tỷ.
- Không sao đâu Tiểu Ân. – Lạc Kiều Ninh hiền từ quay lại, đưua tay xoa đầu trấn an đệ đệ của mình. Lạc Kiều Ninh biết rằng không phải vô duyên vô cớ mà Lạc Mạch Hiên đến đây, chắc chắn phải có chuyện gì đó. Sau khi vỗ về đệ đệ, Lạc Kiều Ninh trở lại khuôn mặt lạnh lùng tựa băng tuyết ngàn năm nhìn về phía Lạc Mạch Hiên cất giọng.
- Không biết tộc trưởng đại nhân hôm nay lại đến đây có việc gì. Tôi nhớ là hôm qua tôi đã nói rằng chúng tôi thích sự yên tĩnh đúng không nhỉ?
- Cháu ngoan, hôm nay ta đến đây là muốn đến xem các cháu, tiện thể mang theo tài nguyên tu luyện của cả hai đứa. Người đâu mang vào.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-y-nu-de/3057733/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.