Khi Bạch Sa Đinh vào ngục, tâm trạng hắn bình tĩnh đến lạ thường.
Hôm trước Diệp Lưu Xuân đến thăm, trong lòng hắn đã có linh cảm mơ hồ, chỉ là cả hai đều không lường trước được Thái tử ra tay nhanh đến thế. Hắn còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng nên làm gì thì thị vệ bắt người đã đến cửa phủ.
Vào đến Hình bộ đã có người tra tấn, cầm văn thư ép hắn thừa nhận.
“Ngươi viết… Trời sáng vào kinh … một đường như ánh sao rơi là có ý gì, chẳng lẽ không phải ám chỉ Hoàng trữ quân đức không xứng vị, nguyền rủa người như sao băng sa ngã hay sao?” Roi quất lên lưng, có chút đau. Bạch Sa Đinh rất muốn cười, những người trong Hình bộ thấy hắn cười, càng thêm giận dữ, đang định dùng thêm cực hình gì đó thì một người có vẻ là quản sự đến ngăn lại. Người quản sự đó đưa hắn về phòng giam, thậm chí còn lén lút mang đến thuốc trị thương. Bạch Sa Đinh chắp tay cảm ơn, giọng đứt quãng: “Đa tạ, đa tạ huynh đệ… không biết ngươi… họ tên là gì? Đợi ta ra khỏi ngục, nhất định sẽ báo đáp.” Người đó cụp mày liếc mắt đáp: “Tiên sinh không cần khách sáo, tiểu nhân họ Hạ, từng được tiểu Châu đại nhân chiếu cố, nay báo đáp chút ân tình thôi, không cần cảm tạ… Nhưng những gì tiểu nhân làm được có hạn, tiên sinh vẫn nên sớm tìm cách, tự cứu mình khỏi hiểm cảnh thì hơn.” “Ừm.” Bạch Sa Đinh nhắm mắt, mơ hồ đáp: “Tiểu Hạ huynh đệ, nếu ngươi, nếu ngươi có thể… làm ơn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238792/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.