Chủ nhân của Xuân Phong Hóa Vũ Lâu là Xuân nương tử có một quy tắc kỳ lạ.
Trừ cố nhân, nàng tuyệt không tiếp khách đén từ Kim Lăng.
Diệp Lưu Xuân vốn chán ghét Kim Lăng.
Nhưng nàng luôn nghĩ, có lẽ mình càng căm ghét Lâm An hơn.
Bởi lẽ, mọi ấn tượng của nàng về Lâm An đều bị giam hãm trong bức tường chật hẹp của Túy Hồng Lâu dơ bẩn, chật chội, bùn lầy. Dẫu chỉ cách một bức tường, bên kia đã là chốn phồn hoa lộng lẫy, xa hoa bậc nhất Lâm An, nhưng thế giới của nàng chỉ có mạng nhện bám bụi, giường chiếu ẩm mốc cùng người mẫu thân luôn luôn mỏi mệt.
Năm nàng mười sáu tuổi, mẫu thân nàng qua đời.
Nàng không có tiền chôn cất, không đành lòng để mẫu thân hóa thành cô hồn nơi bãi tha ma nên nàng chạy đến hồ nước nơi mẫu thân nàng đã đầm mình mà rửa mặt, rồi tấm thân ướt sũng vớt lên chiếc đàn nguyệt cầm đã ngâm nước cuốn đầy rong rêu.
Ngón tay lướt qua dây đàn, ẩm ướt, nhớp nháp, nàng không còn tâm trạng gảy đàn như thường lệ, khúc Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ được nàng gảy lên tựa như một khúc bi ai. Nếu mẫu thân còn sống, chắc chắn sẽ trách mắng nàng. Châu Đàn là người tốt duy nhất nàng gặp ở Lâm An. Nhưng nàng quá khát khao thoát khỏi nơi ấy, vừa lo liệu xong tang sự cho mẫu thân, nàng đã vội vã lên thuyền rời khỏi Lâm An. Quay người lại, nàng cúi đầu mơ hồ, thề rằng nhất định sẽ báo đáp ân tình của Châu Đàn. Thuyền rời bến, bóng dáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238790/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.