03.Bảo tàng Bảo tàng không mở máy lạnh, nhưng vì quanh năm biệt lập nên không tránh khỏi sự lạnh lẽo. Khúc Du vừa khụt khịt mũi, Châu Đàn đã cởi chiếc áo măng tô màu đen khoác ngoài của mình, khoác lên người cô. Giờ đây, chàng đã không còn như lúc ban đầu, hễ làm hành động thân mật giữa chốn đông người là mặt đỏ tía tai. Sau khi khoác chiếc áo măng tô ấy, chàng rất tự nhiên nắm tay Khúc Du, tiếp tục bước đi mà không hề quay đầu lại. Khúc Du kéo dây đai áo măng tô, cảm thấy thích thú, vừa định vòng qua xem chàng có đỏ mặt không, nhưng đi được hai bước thì thấy không đúng, bèn bóp nhẹ lòng bàn tay chàng. Châu Đàn: “Không sao, ta không lạnh.” Khúc Du: “… Không phải, chàng đi nhầm rồi, đây là lối ra.” Châu Đàn: “… Ồ.” Bảo tàng thành phố K được xây mới chưa lâu, toàn bộ kiến trúc màu vàng sẫm, phía trước cổng dẫn nước chảy vào, mang ý nghĩa dòng sông trên mặt đất. Châu Đàn cảm thấy kiến trúc này khá mới mẻ, dùng chiếc máy ảnh DSLR vừa học cách sử dụng chụp liên tiếp vài tấm. Tất cả đều bị nhòe, nhưng cũng không sao. Khu triển lãm chính thức của bảo tàng bắt đầu từ tầng hai, ngay khi vào cửa là sự biến thiên lịch sử của thành phố K từ thời cổ đại. Châu Đàn đứng trước tủ kính nhìn bộ xương voi ma m*t đối diện, trầm mặc một lúc mới hỏi: “Tính ra, thời đại đó còn gần với cổ đại hơn bây giờ, sao lúc đó chúng ta lại không biết gì cả mà người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238786/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.