Triều đình lại trở về với vẻ bình lặng, phố chợ cùng ngừng những câu chuyện bàn tán. Châu Đàn giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, phục vị Tể phụ, tiếp tục thúc đẩy biến pháp.
Một cuộc tranh chấp đe dọa ngôi vị đã chìm vào im lặng cùng với tiếng nổ cuối cùng ở Xương Lăng. Ngoại trừ những người có mặt, sẽ không còn ai biết rốt cuộc ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì.
Tống Thế Huyên cho người trùng tu lăng tẩm cho Đức Đế, cùng với hai người con trai thi cốt không còn của hắn.
Một người không có tên tuổi trong sử sách, người kia trở thành kẻ điên rồ bị mang tiếng xấu muôn đời. Khó mà nói ai là người may mắn hơn.
Khi Bạch Sa Đinh gửi thư về, Khúc Du thậm chí không đành lòng kể lại chuyện này. Châu Đàn lặng lẽ cầm bút, nói với hắn rằng Bách Ảnh đã từ quan đi xa, ngày về chưa định.
Nếu Khúc Du không hề biết về những chuyện sau này, đại khái nàng sẽ nghĩ câu chuyện sẽ kết thúc ở đây.
Quyền thần giúp đỡ quân chủ mà mình phò tá loại bỏ mọi chướng ngại trên con đường lên ngôi, đầy hoài bão thực hiện lý tưởng chính trị của mình. Vài năm sau, chàng rời triều đình giữa lúc đệ tử môn sinh đầy khắp thiên hạ, cùng người yêu gửi gắm tình cảm vào non nước, trở thành một giai thoại.
Nhưng trong lịch sử xưa nay, mấy ai có được một đoạn giai thoại.
Thoáng cái lại là một năm đông giá.
Tuyết năm nay rơi đặc biệt lớn. Sáng sớm Khúc Du mở cửa sổ liền bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238777/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.