“Ngươi tại sao lại ở đây!”
Lửa cháy bùng lên sau lưng hai người, sắc mặt Bách Ảnh có chút biến dạng.
Châu Dương lau đi vết dầu hỏa vừa dính trên má, khạc mạnh một cái: “Ngươi tưởng mình thông minh đến mức nào? Huynh trưởng và tẩu tử đã đoán ra thân phận của ngươi, tự nhiên có thể đoán ra nơi ngươi muốn đến nhất là chỗ nào… Hừm, thực ra ban đầu bọn ta cũng không dám chắc, chỉ là đánh cược một phen mà thôi. Nào ngờ ta rình rập hai ngày, lại thực sự gặp người đến đổ dầu hỏa…”
Bách Ảnh hơi sững sờ, liền bị chuôi đao của Châu Dương đánh trúng, mắt hoa lên vì đau. Nhân cơ hội này, Châu Dương một tay tóm lấy cổ áo hắn, lôi xềnh xệch hắn chạy điên cuồng ra ngoài.
Bốn người vừa chạy đến cuối hầm mộ, liền nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng nổ trầm đục.
Hầm mộ được xây bằng gạch đá, không có bụi đất, thứ b*n r* chỉ là những mũi tên loạn xạ ẩn trong tường. Châu Dương rút đao tùy tiện đỡ loạn xạ.
Cằm Bách Ảnh bị Châu Dương đánh trúng, lập tức bầm tím một mảng. Hắn như trút giận, đưa tay tóm lấy một mũi tên bay tới, một tay bẻ gãy nó làm đôi.
“Làm sao có thể, ta… dầu hỏa để lại đây đủ để phá hủy cả Xương Lăng…” Bách Ảnh siết chặt nắm đấm, nhìn chằm chằm Châu Đàn nói: “Ngươi vừa nói nhiều lời với ta như vậy, là đang câu giờ sao?”
Châu Dương giành nói trước: “Hai ngày trước ta đã phát hiện ra có dầu hỏa ở đây, làm sao có thể để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238775/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.