Khúc Du nghe hắn nói, theo bản năng bước một bước về phía cửa, nhưng Bách Ảnh lại đưa tay nắm chặt cổ tay nàng. Nàng chưa từng biết, hóa ra lực tay của hắn lại mạnh đến vậy.
Các đệ tử Bạch gia ở Kim Lăng đều có vẻ ngoài xuất chúng. Châu Đàn không cần nói, Bạch Sa Đinh năm xưa có thể lưu luyến chốn hoa liễu cũng nhờ có một khuôn mặt đẹp.
Bách Ảnh ngày thường chỉ mặc áo dài đay xám trắng, gần đây mới ưa mặc lụa ánh bạc. Tia sét xuyên qua lớp áo dài trơn mượt, phản chiếu vào đáy mắt hắn, không hề có một tia sáng nào.
Bách Ảnh lặng lẽ nhìn nàng, hỏi với giọng điệu vô cùng bình tĩnh: “Tại sao cô lại thông minh như vậy?”
Hắn siết mạnh, lực tay nặng hơn, lại vừa khéo nắm đúng cánh tay bị thương của Khúc Du khiến nàng khẽ nhíu mày vì đau. Đối phương dường như cũng nhận ra điều đó, bàn tay đang nắm chặt liền nới lỏng ra một chút.
Lý Duyên Quân khẽ nói: “… Huynh trưởng, Châu Ngạn đi theo Châu Đàn ra khỏi thành, chắc chắn không dám mang theo nhiều binh mã. Nơi này lại xa đại doanh ngoại thành, chi nhân lúc hoàng đế rời khỏi thành thì giết dứt khoát hai người họ ở đây luôn.”
Bách Ảnh không nói gì.
Lý Duyên Quân lại nói: “Hôm đó trước khi muội dụ bọn họ lên Đình Sơn, muội đã cho người Tây Thiều đổi trang phục với quân binh Lý gia. Quân binh của chúng ta hôm nay có ba trăm người ở đây, trong thành có năm ngàn, triệu tập dọc dòng Cực Vọng tổng cộng có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238773/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.