Bên ngoài chùa Tụ Thanh bắt đầu đổ tuyết.
Tiếng chuông từ tháp Thiên Môn vọng lại từ xa, Khúc Du mở mắt ra, nhìn thấy Lý Duyên Quân đang quỳ trước tượng phật thành kính bái tế.
Kiếp này, đây là lần đầu tiên nàng đến chùa Tụ Thanh.
Nàng nhìn quanh một vòng, ký ức rõ ràng đến tàn nhẫn. Từng viên gạch trong đại điện nàng đều từng dùng khăn lau chùi cẩn thận, sau bồ đoàn trước Phật Tổ kim thân, nàng từng nhặt được Xuân Đàn Tập do Minh Đế đánh rơi. Hậu viên có một cây cổ thụ lâu đời, vô số người buộc dải lụa đỏ lên cành cây để gửi gắm tâm nguyện, mỗi khi có gió đến chúng lại bay phấp phới. Lý Duyên Quân thấy nàng tỉnh, khẽ mỉm cười với nàng: “Khúc nương tử.” Mặt đất ẩm ướt, xung quanh thoang thoảng một mùi hăng. Khúc Du xoa gáy, theo bản năng buột miệng hỏi: “Cô vì sao lại đến nơi này?” Nàng chưa nghĩ ra vì sao Lý Duyên Quân lại bắt nàng, càng không hiểu bắt nàng xong vì sao nàng ta không trực tiếp tìm cách rời khỏi Biện Đô mà lại lên núi Đình Sơn? Dù có mai phục nhiều đến đâu, nơi này cũng là đường cùng, chỉ cần Yên Phục phản ứng lại, dẫn binh vây Đình Sơn, nàng ta dù thế nào cũng không thể trốn thoát. “Nương tử vào lúc này chẳng lẽ không nên quan tâm đến bản thân mình trước sao?” Lý Duyên Quân hơi sững sờ: “Cô đã biết phía sau chuyện này chính là Lý gia ta…” Khúc Du mở miệng cắt lời nàng ta: “Lý Uy tướng quân tuổi đã cao, mấy huynh đệ của cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bach-tuyet-ca-vu-vien/5238757/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.